Venezuela – Trithucdoanhnhan.com https://trithucdoanhnhan.com Trang tin tức doanh nhân Việt Nam Sat, 10 Jan 2026 23:29:06 +0000 vi hourly 1 https://wordpress.org/?v=6.7.4 https://cloud.linh.pro/trithucdoanhnhan.com/2025/08/trithucdoanhnhan.svg Venezuela – Trithucdoanhnhan.com https://trithucdoanhnhan.com 32 32 Pantsir‑S1 ở Venezuela: Khi “sát thủ UAV” không kịp phản công trước đột kích Mỹ https://trithucdoanhnhan.com/pantsir%e2%80%91s1-o-venezuela-khi-sat-thu-uav-khong-kip-phan-cong-truoc-dot-kich-my/ Sat, 10 Jan 2026 23:29:01 +0000 https://trithucdoanhnhan.com/pantsir%e2%80%91s1-o-venezuela-khi-sat-thu-uav-khong-kip-phan-cong-truoc-dot-kich-my/

Pantsir‑S1, được mệnh danh là “sát thủ UAV”, đã không thể ngăn chặn đợt đột kích nhanh chóng của lực lượng Mỹ vào Venezuela đầu năm 2026, khiến toàn bộ hệ thống phòng không rơi vào bối cảnh thất bại.

Tổng quan về Pantsir‑S1 (SA‑22 Greyhound)

Lịch sử phát triển và vai trò chiến lược

Được thiết kế bởi KBP Instrument Design Bureau từ cuối thập niên 1990 và đưa vào biên chế năm 2003, Pantsir‑S1 là hệ thống phòng không đa năng kết hợp tên lửa dẫn đường và pháo tự động. Nhờ khả năng bảo vệ các mục tiêu chiến lược – sân bay, căn cứ quân sự, trung tâm chỉ huy – nó nhanh chóng trở thành biểu tượng sức mạnh phòng thủ của Nga.

Hệ thống phòng không Pantsir‑S1 và Buk‑M2E tại Venezuela
Hệ thống Pantsir‑S1 phối hợp cùng Buk‑M2E bảo vệ các vị trí quan trọng. Nguồn: Vitaly Kuzmin/Bộ Quốc phòng Nga

Thông số kỹ thuật nổi bật

Radar và khả năng phát hiện

Radar đa kênh 360° của Pantsir‑S1 có thể phát hiện máy bay tới 36 km và tên lửa hành trình tới 28 km. Hệ thống quang‑điện tử (EO) cho phép khóa mục tiêu trong mọi điều kiện thời tiết, kể cả ban đêm hoặc môi trường nhiễu điện từ cao. Một thời điểm, hệ thống chỉ huy có thể đồng thời xử lý tới 4 mục tiêu và bắn trung bình 10 mục tiêu mỗi phút.

Tên lửa và pháo tự động

Mỗi bệ chứa 12 tên lửa 57E6‑E (tầm bắn tối đa 20 km đối với mục tiêu bay cao, 12 km đối với tên lửa hành trình) và hai khẩu pháo 30 mm 2A38M với tốc độ bắn 2 500 phát/phút, tầm hiệu quả 4 km. Tên lửa được dẫn đường bán‑chủ động, đầu nổ mảnh và bay với tốc độ Mach 3, đủ để đối phó với mục tiêu siêu thanh.

Tổ hợp Pantsir‑S1 trên nền quân sự
Một tổ hợp Pantsir‑S1 gắn trên khung xe tải KAMAZ‑6560, khả năng di chuyển linh hoạt. Ảnh: Military.

Đợt đột kích Mỹ 2026: Diễn biến và kết quả

Vào đầu tháng 1 năm 2026, lực lượng không quân Mỹ thực hiện một cuộc tấn công điện tử quy mô lớn, sử dụng hơn 150 máy bay, tên lửa chống radar, pháo sáng và mồi nhử. Các biện pháp này đã làm tê liệt radar và trung tâm chỉ huy của Pantsir‑S1, ngăn không cho hệ thống kịp khóa mục tiêu.

Theo báo cáo của Breaking Defense, không có tên lửa hay pháo nào của Pantsir‑S1 được ghi nhận bắn hạ máy bay Mỹ trong suốt chiến dịch, mặc dù Venezuela đã chi hàng tỷ USD cho hệ thống này.

Pantsir‑S1 của Nga, hình ảnh Sputnik
Tổ hợp phòng không Pantsir‑S1 được Nga công bố. Ảnh: Sputnik.

Phân tích nguyên nhân thất bại

Chiến thuật điện tử vượt trội của Mỹ

Chiến dịch đã triển khai tấn công vào các lỗ hổng radar, đồng thời sử dụng tên lửa chống radar (anti‑radiation) và hệ thống pháo sáng để làm nhiễu loạn khả năng phát hiện của Pantsir‑S1. Kỹ thuật “jamming” khiến hệ thống không thể xác định và theo dõi mục tiêu.

Thiếu bảo trì và nguồn linh kiện

Về mặt kỹ thuật, radar và các bộ phận cảm biến của Venezuela đã bị suy giảm do bảo trì kém và thiếu phụ tùng. Điều này giảm đáng kể khoảng cách phát hiện và thời gian phản hồi.

Thiếu chuyên gia vận hành

Nguồn tin địa phương cho biết đội ngũ vận hành chỉ có khoảng 3‑4 kỹ thuật viên, không đủ để thực hiện các thủ tục khởi động nhanh và kiểm tra hệ thống trong môi trường chiến đấu cao.

Giới hạn tầm ngắn so với quy mô mục tiêu

Pantsir‑S1 được thiết kế để đối phó với mục tiêu tầm ngắn và trung bình. Khi đối mặt với hàng chục máy bay đồng thời, hệ thống không thể xử lý khối lượng dữ liệu và bắn hạ mọi mục tiêu, dù có khả năng bắn tới 10 mục tiêu/phút.

Bài học và triển vọng nâng cấp

Sự kiện này là lời cảnh tỉnh cho các quốc gia phụ thuộc vào vũ khí nhập khẩu: không chỉ cần mua thiết bị hiện đại mà còn phải đầu tư vào đào tạo, bảo trì và tích hợp vào mạng lưới phòng không đa lớp (ví dụ: S‑300, Buk‑M2E). Các chuyên gia dự đoán phiên bản kế tiếp Pantsir‑S2 sẽ được trang bị radar cải tiến, khả năng chống jamming cao hơn và tích hợp AI để xử lý đa mục tiêu nhanh hơn.

Đối với Venezuela, việc tái cấu trúc lại chiến lược phòng không và nâng cấp các hệ thống hiện có sẽ quyết định khả năng duy trì độc lập phòng thủ trước các lực lượng công nghệ cao trong tương lai.

]]>
Bên trong chiến dịch “Quyết tâm tuyệt đối”: CIA và Delta Force dẫn dắt đột kích Mỹ vào Venezuela https://trithucdoanhnhan.com/ben-trong-chien-dich-quyet-tam-tuyet-doi-cia-va-delta-force-dan-dat-dot-kich-my-vao-venezuela/ Sat, 10 Jan 2026 23:24:28 +0000 https://trithucdoanhnhan.com/ben-trong-chien-dich-quyet-tam-tuyet-doi-cia-va-delta-force-dan-dat-dot-kich-my-vao-venezuela/

Chiến dịch “Quyết tâm tuyệt đối” của Mỹ vào Venezuela – Cái nhìn từ CIA và Delta Force

Đội Delta Force trên mặt đất sau khi chiếm dinh thự Maduro
Donald Trump và các quan chức cấp cao theo dõi trực tiếp cuộc đột kích từ khu nghỉ dưỡng ở Florida (Ảnh: Reuters)

Vào lúc 2h00 sáng ngày 3/1 (giờ địa phương), hơn 150 máy bay chiến đấu và một đội Delta Force đã thực hiện một cuộc đột kích nhanh gọn, nhằm lật đổ chính quyền Nicolas Maduro. Điều đáng chú ý nhất chính là sự phối hợp chặt chẽ giữa Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) và đơn vị đặc nhiệm Delta Force – hai “cánh tay” chiến lược của Washington.

Vai trò chiến lược của CIA

Trong suốt hơn bốn thập kỷ, CIA đã xây dựng một mạng lưới tình báo sâu rộng tại Mỹ Latinh. Từ vụ lật đổ chính phủ Guatemala năm 1954 đến các chiến dịch chống du kích ở Bolivia, CIA đã tích lũy kinh nghiệm thu thập và phân tích dữ liệu nhạy cảm. Đối với Venezuela, CIA bắt đầu theo dõi Nicolas Maduro từ năm 2010 và mở rộng hoạt động vào tháng 10/2025 để đối phó với dòng người di cư và buôn bán ma túy.

Theo báo cáo Defense One, từ tháng 8/2025 CIA đã cử một đội “siêu ẩn” vào Caracas để ghi lại mọi chi tiết về cuộc sống hàng ngày của Maduro – từ thói quen ăn uống, lịch trình di chuyển đến thậm chí là thú cưng của ông. Dữ liệu này được sử dụng để xây dựng một mô hình 3D “giả lập” dinh thự, giúp Delta Force luyện tập trong môi trường gần như thực tế.

Hơn nữa, CIA đã phối hợp với NSA và NGA để giám sát các kênh liên lạc điện tử, cung cấp thông tin thời gian thực về hệ thống phòng không Venezuela. Kết quả? Các máy bay F‑22 và F‑35 đã phá hủy hơn 150 radar và tên lửa phòng không mà không gặp trở ngại đáng kể.

Delta Force – Đơn vị đặc nhiệm hàng đầu của Quân đội Mỹ

Delta Force, còn được gọi là 1st SFOD‑D, là “đội đặc nhiệm vô danh” thuộc JSOC. Được thành lập năm 1977 dựa trên mô hình SAS của Anh, đơn vị này chỉ có khoảng 250‑300 chiến binh “điên dại” trong tổng số gần 1.000 nhân sự. Các thành viên phải trải qua quy trình tuyển chọn khắc nghiệt: kiểm tra thể lực, tâm lý, huấn luyện nhảy dù và một khóa đào tạo 6 tháng về chiến thuật, phá hủy và trinh sát.

Trong chiến dịch Venezuela, một đội gồm 23‑30 chiến binh Delta Force được đưa lên bằng trực thăng MH‑60 thuộc “Night Stalkers”. Họ hạ cánh trực tiếp tại dinh thự của Maduro, dùng đèn khò cắt qua cửa thép và tiến hành một cuộc đấu súng ngắn với lực lượng bảo vệ. Nicolas Maduro và vợ được bắt, bịt mắt, còng tay và đưa lên tàu USS Iwo Jima trước khi được chuyển tới New York.

Delta Force không chỉ nổi tiếng với việc truy lùng Osama bin Laden năm 2001 mà còn tham gia vào các chiến dịch “phá hủy nhanh” ở Iraq, Afghanistan và Syria – những bài học thực chiến đã làm cho họ trở thành “cây kiếm” của chính quyền Mỹ trong các nhiệm vụ nhạy cảm.

Kế hoạch và thực hiện – Từ phòng họp tới hiện trường

Quyết định cuối cùng của Donald Trump được ký duyệt lúc 22h46 ngày 2/1, chỉ bốn ngày trước khi lệnh được thực thi. CIA, JSOC, Bộ Quốc phòng (Pete Hegseth) và Ngoại trưởng (Marco Rubio) đã tham dự hàng chục cuộc họp chiến lược, trong đó mô hình 3D dinh thự và bản đồ radar được trình bày chi tiết.

Đồng thời, Bộ Chỉ huy Không gian và Mạng Mỹ (U.S. Cyber Command) đã triển khai một chiến dịch mạng làm tê liệt hệ thống điện ở một khu vực của Caracas – “tắt đèn” nhằm giảm khả năng phản công của lực lượng địa phương.

Theo một báo cáo của CSIS, việc kết hợp thông tin tình báo siêu chi tiết với sức mạnh công nghệ cao đã giảm thiểu “rủi ro địa chính trị” và “giảm thiểu thương vong” – một yếu tố quan trọng trong chiến lược “Pháp đài Mỹ” của Trump.

Phân tích chuyên gia và hậu quả

Giáo sư Hal Brands (Johns Hopkins) nhấn mạnh: “CIA đã chứng minh một lần nữa rằng dữ liệu chi tiết và phân tích sâu sắc là chìa khóa cho các chiến dịch thành công mà không cần triển khai lực lượng quy mô lớn.” Trong khi đó, chuyên gia Ryan Berg (CSIS) cho rằng “sự bất ngờ chiến lược đạt được nhờ nguồn tin nội bộ trong chính phủ Venezuela đã là yếu tố quyết định, đồng thời tạo ra một tiền lệ mới cho các hoạt động đặc nhiệm trong khu vực.

Theo dữ liệu công khai, Mỹ tuyên bố không có thương vong dân sự, trong khi Venezuela báo cáo gần 100 binh sĩ và dân thường thiệt mạng. Sự chênh lệch này đã làm dấy lên những tranh luận về tính minh bạch và đạo đức của các chiến dịch “đột kích” trong thời đại số.

Cuộc đột kích kéo dài 2 giờ 20 phút, nhưng hậu quả về mặt chính trị và nhân đạo vẫn đang được các nhà phân tích theo dõi. Liệu đây có trở thành một mô hình mới cho các chiến dịch “đánh nhanh, thắng nhanh” của Mỹ trong tương lai?

]]>